🔷 Trong quá trình hoạt động của một tổ chức hay doanh nghiệp khó tránh khỏi việc xảy ra mâu thuẩn. Nhưng điều quan trọng là bằng cách nào để quản trị mâu thuẩn một cách hiệu quả. Theo đó, tùy vào những tình huống khác nhau, nhà quản trị có những phong cách quản trị mâu thuẩn khác nhau:

🔹 Phong cách cạnh tranh: Thể hiện sự cố gắng chiến thắng trong tình huống mâu thuẫn bằng sự thiệt hại của người khác. Trong tình huống này nên tập trung xác định vấn đề gốc rễ tạo ra xung đột và giải pháp mà mọi người có thể chấp nhận thông qua lòng tin và khả năng lắng nghe lẫn nhau.

🔹 Phong cách thích nghi: Nên đề cập đến sự nhượng bộ hoàn toàn mong muốn của bên kia, hoặc tối thiểu cũng cộng tác mà không chú ý hoặc ít chú ý đến lợi ích của bản thân.

🔹 Phong cách hợp tác: Nỗ lực tìm giải pháp lợi ích hỗ tương cho cả hai bên qua giải quyết vấn đề, thường được áp dụng khi muốn hòa hợp các kỳ vọng khác nhau của nhiều người, tăng sự cam kết giữa các bên bằng một thỏa thuận hay khi có các mối liên hệ xen vào công việc.

🔹 Phong cách né tránh: Giải pháp phòng ngừa mâu thuẫn từ xa, áp dụng trong những trường hợp cảm thấy không có cơ hội để làm hài lòng người liên quan, khi nhận thấy người khác có thể giải quyết mâu thuẫn tốt hơn, hay khi vấn đề có thể tạo ra một vấn đề căng thẳng.

🔹 Phong cách thỏa hiệp: Hãy cố gắng đạt một mặt bằng dung hòa với bên kia, tìm kiếm vị thế mà sự thua lỗ được cân bằng bởi lợi ích, nghĩa là bên nào cũng có cho và nhận.

⏯ Qua đó, cần có những cách tiếp cận về quản trị mâu thuẫn: Đối với những mâu thuẫn do cơ cấu, nhà quản trị cần lưu ý thay đổi nguyên nhân cấu trúc tạo ra mâu thuẫn. Một phương thức giảm thiểu mâu thuẫn phổ biến là tập trung mọi người vào mục tiêu chung quan trọng hơn các mục tiêu bộ phận hay cá nhân vốn là cơ sở tạo ra mâu thuẫn, giảm khác biệt tạo ra mâu thuẫn và sự phụ thuộc lẫn nhau trong hoạt động.

Khi xảy ra mẫu thuẫn trong tổ chức, cần giải quyết thông qua thương lượng. Cách thức này dễ thành công hơn khi các bên có phong cách hợp tác với nhau.

Quan trọng vẫn là nỗ lực của bên thứ ba khách quan, từ các nhà quản trị chính là hòa giải và hướng tới một thỏa thuận có thể chấp nhận được, giúp các bên giải quyết những khác biệt một cách tốt nhất.

Nguồn: Tổng hợp